Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

Ngày xưa cô Quế dạy chúng ta, có những bài văn mà mình không thể nào quên được như: Giàn bầu nậm; Cụ Kép; Hoa súng.... Xin giới thiệu với các bạn bài "Hoa Súng" trích trong bài "Cảm giác quê" của tác giả Đinh Gia Trinh, đăng trên báo Thanh Nghị số 74, ngày 16 tháng 7 năm 1944.

Tả một loài hoa nơi ao làng quê

Bài đọc tham khảo

Hoa s
úng

Dọc đầm đất quanh co, hai bên đầm rộng, ngòi dài. Cuối thu, sen đã tàn còn để rớt lại trên mặt nước những lá nhăn nheo như buồn một nỗi buồn li biệt. Nước phẳng lặng, đồng ruộng phẳng lặng, ngọn cỏ xanh xanh.

Trên suốt một dải đầm sen, chỉ có lá cây súng tròn như một cái bánh đa, nổi trên mặt nước, duyên keo kết với nước, phô cả bộ mặt với trời xanh như tận hưởng tình của đất trời. Có những chiếc lá hơi tím vàng, có chiếc còn xanh mơn mởn. Nước phô bày một màu áo, như xô đẩ lên trên mặt một linh hồn. Giữa đám lá tẻ ngắt, bỗng ở phía bên kia hồ xa cách đường cái không bao nhiêu, lộ một bông hoa súng màu thanh niên. Người du khách lơ đãng sẽ không trông thấy nó đâu vì nó không hề rực rỡ.

Hoa súng màu thiên thanh, duyên nợ nó với tôi là tất cả một lịch sử! Thuở còn bé, tôi trông nó nở ở trước nhà, trong một cái ao thân mật có lũy phía ngoài.

Ngõ nhà tôi mở thẳng ra bờ ao. Cái ngõ nhỏ có mái, có xà tre đánh đu được, nay tôi còn trông rõ quá ! Khi xưa, tựa ở đó, tôi mong thấy mẹ tôi đi xa về hoặc dì tôi sang chơi. Lúc ấy tâm hồn còn trẻ của tôi ( tôi mới lên sáu ,lên bảy ), kinh nghiệm sự đời bằng giác quan, tôi cảm vẻ đẹp và “ một cái gì lâng lâng thanh thiết” ở bông hoa súng, nở không biết về mùa nào.

Mười lăm năm trời sau đó, không thấy thứ hoa đó nữa, bởi một lẽ dễ hiểu là tôi đã ra thành thị…Rồi cách đây một năm, cuối mùa thu vào chơi làng Triều Khúc ở Hà Đông với một người bạn, tôi mới lại được trông thấy một bông hoa súng đúng lúc vừa vặn nở ở một cái ao nhỏ gần một cái quán đầu làng. Vẫn hoa cô lập ngoi lên mặt nước độ hai gang tay, cánh bao dưới màu phớt nâu, cánh hoa thon thon, màu thiên thanh man mác, làm rạng cả mặt hồ.

Rồi năm nay cách ngày ấy một năm, trên một con đường gập ghềnh, ngồi trên xe đạp, tôi lại trông thấy hoa súng lần thứ ba. Vẫn nó ẩn hiện dưới mặt trời và sắc nước, nở êm như ru, không yến oanh, không ong bướm, không tỏa hương ngát, bao giờ cũng đứng đơn chiếc.

Theo Đinh Gia
Trinh (Cảm giác quê)

(Báo Thanh Nghị , số 74 ngày 16 tháng 7 năm 1944)*

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Thủ tướng Bhutan, một xứ sở chỉ có 720.000 dân nhưng ở nơi đó có chỉ số hạnh phúc cao nhất thế giới.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016


GIẤC MƠ CHAPI
Có đôi vợ chồng già sống giữa núi rừng Ninh Thuận, không xài tiền, không xài vật dụng bằng kim khí. Tài sản quí nhất của ông là cây đàn Chapi. Câu chuyện này là ngẫu hứng để Trần Tiến sáng tác bản nhạc GIẤC MƠ CHAPI.
Trong đó có câu mà tôi rất thích: "Ai yêu rừng xanh, yêu tự do thì lên núi nghe đàn..."
Mời các bạn thưởng thức bài nhạc.

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Câu Chuyện Đầu Năm - Hoàng Oanh


MỪNG XUÂN MỚI

Mừng xuân mới Bính Thân. Chúc các bạn một năm mới nhiều sức khỏe; hạnh phúc và nhiều thú vị trong cuộc sống.
Xin gởi tới các bạn một số bài thơ con cóc mà tôi nặn ra!

Chở mấy vầng thơ ở dưới quê,
Gởi bạn đọc chơi lúc xuân về. 
Thi sĩ làm thơ còn bán ế, 
Thơ tôi đọc đỡ bạn đừng chê.

Mừng xuân kỳ diệu của quê hương,
Muôn sắc hoa tươi khắp phố phường.
Gia đình sum họp, vui đón Tết,
Chúc nhau ý đẹp, lắm tình thương./.

Sáng nay lịch báo xuân sắp về,
Xuyến xao lòng, ghé quán cà phê.
Ta ngồi nghe nhạc chờ trời sáng,
Đi ngắm xuân về xóm chợ quê.
Đi chợ Cái Răng sáng 31/01/2016

Sáng nay, xuân đến với quê hương,
Hoa lá mãn khai khắp phố, vườn.
Chúc bạn năm THÂN ngàn lộc đến,
Gia đình hạnh phúc vạn yêu thương.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016



Người Do Thái dạy con kiếm tiền như thế nào?

Là một dân tộc giàu có nhất thế giới, người Do Thái có phương pháp dạy con kiếm tiền khiến mọi người phải ngạc nhiên và khâm phục!
 
“Tiền của thế giới này nằm trong túi người Mỹ, và tiền của người Mỹ lại nằm trong túi áo người Do Thái”… Những lời này, chỉ sau khi gặp Matthew tôi mới thật sự hiểu được.

Trong cuộc sống hỗn độn, chúng ta ít khi dạy con cái những chuyện liên quan đến kiếm tiền, nhưng đồng thời chúng ta lại rất mong con cái sau này có thể thành đạt. Với tư cách dân tộc giàu có nhất thế giới, người Do Thái tin rằng, muốn con cái trở nên giàu có, cần phải sớm dạy cho chúng phương pháp kiếm tiền.
Bạn có thể mua cho con cái đồ chơi, tại sao lại không dạy chúng cách kiếm sống? Đó cũng là tạo ra niềm vui cho chúng! – Đây là logic của người Do Thái.
Cách làm của Matthew khiến tôi không thể ngờ tới, nhưng lại không thể không bội phục ông ấy.
Chính mình sáng tạo cơ hội kiếm tiền tiêu vặt!
Ở nước Mỹ, tiền tiêu vặt của con cái không phải là tiền cho không. Thay vào đó, các khoản chi này đều được quy ước rõ ràng: con làm được bao nhiêu việc, thì sẽ cho con bấy nhiêu tiền!
 
Làm việc nhà để có tiền tiêu vặt (Ảnh: kidspot.com.au)
Nhưng Matthew cho rằng, như vậy cũng quá bị động, phương pháp của gia đình ông là: Bảo con trẻ vào trong sân chơi, xem có thể tự mình làm việc gì hay không. Sau đó chúng trở về cho cha mẹ biết rằng chúng có thể làm gì, và có thể nhận được bao nhiêu tiền khi làm việc này.
Quá trình này nguyên là một cuộc đàm phán: Bọn nhỏ đi khắp nơi tìm nhu cầu, sau đó mới đến đàm phán với cha mẹ chúng rằng chúng muốn được bao nhiêu tiền công. Như vậy, chúng sẽ học được cách “đề xuất” và “mặc cả”. Hơn nữa, bọn nhỏ sẽ không nhận được món tiều tiêu vặt cố định, trừ khi bọn chúng tìm ra cơ hội kiếm tiền. Ở nước Mỹ, không dễ tìm ôsin, bởi mọi việc nội trợ trong gia đình cơ bản đều là bọn nhỏ tranh làm.
Từ nhỏ đã bồi dưỡng thói quen quản lý tài sản cho con cái
 
Quản lý tài sản (Ảnh: WerbeFabrik, Pixabay)
Con cái của chúng tôi có tất cả hai ống tiết kiệm. Với số tiền tụi nhỏ kiếm được, một nửa cho vào tài khoản chung của gia đình, một nửa cho vào tài khoản mua đồ chơi. Khoản tiền trong tài khoản mua đồ chơi, bọn nhỏ có thể tùy ý chi tiêu. Nhưng khoản tiền cho gia đình, cứ sau mỗi nửa năm lại gửi ngân hàng một lần. Tài khoản ở ngân hàng, mỗi năm sẽ giao cho người quản lý tiền cho chúng (Hai đứa con của chúng tôi, đứa 7 tuổi, đứa 9 tuổi, mỗi đứa con đều có một người quản lý riêng).
Tại sao chỉ có người lớn kể chuyện cho con cái nghe?
  Hãy để con cái có năng lực suy nghĩ độc lập (Ảnh: PublicDomainPictures, Pixabay)
Mỗi buổi tối chúng tôi kể chuyện xưa cho con cái nghe, phần lớn đều là tôi kể, tôi cũng rất quý trọng khoảng thời gian này, nhưng đôi khi làm việc cả ngày đã rất mệt, tôi sẽ phàn nàn với Matthew.
Ông liền nói: “Tại sao bạn không cùng ngồi với bọn nhỏ, rồi giao cho chúng bốn thứ – một chiếc áo sơ mi, một chiếc cà vạt, một búp bê và một chiếc máy tính xách tay, rồi bảo chúng kể chuyện cho bạn nghe?”
Sau khi làm vậy, một tuần lễ có bốn ngày là tôi kể chuyện cho bọn trẻ, ba ngày còn lại bọn nhỏ kể chuyện cho chúng tôi.
Như vậy, có thể bồi dưỡng sức sáng tạo, năng lực suy nghĩ độc lập của bọn nhỏ, tương lai chúng sẽ không ngại diễn thuyết trước mặt nhiều người. Rất nhiều trẻ em đã lên cấp 3 mà vẫn không qua được cái cửa diễn thuyết kia. Thật ra, vì chúng được luyện tập quá ít. Nếu mong con cái trở nên nổi bật trong tương lai thì những tố chất này là vô cùng quan trọng.
Trẻ con cũng có thể học quản lý!
 
Cần để trẻ con hiểu thế nào là sự chuyên nghiệp (Ảnh: IgorSaveliev, Pixabay)
Matthew thường xuyên kể những việc trên công ty, loại người nào không xứng với chức danh công nhân, loại người nào là công nhân chuyên nghiệp.
Lúc ăn cơm bên ngoài, gặp việc phục vụ không tốt, ông sẽ phân tích cho trẻ, cái gì gọi là dịch vụ tồi. Hiển nhiên, những điều này không cần phải có trình độ quản lý kinh doanh mới có thể học được.
Thật ra, chúng ta mỗi ngày đều gặp được nhiều chuyện như vậy nhưng lại không tận dụng cơ hội để dạy con cái những điều này. Hiển nhiên bạn không cần phải chờ con cái lớn rồi mới dùng tiền giúp nó học bù đúng không?
Trách nhiệm của bậc cha mẹ rốt cuộc là gì?
  Hãy cho con nền móng và công cụ, chứ đừng mua cho con cả ngôi nhà (Ảnh: Bbrest.com)
Khi nghe nói các bậc cha mẹ ở châu Á thường mua nhà cho con cưới vợ, Matthew và người nhà của ông vô cùng ngạc nhiên.
Gần đây còn nghe nói, các biệt thự ở New York bảy phần người mua là đến từ Trung Quốc, trong đó phần lớn là mua cho con làm nơi đọc sách. Gia đình Matthew đều cảm thấy các bậc cha mẹ Trung Quốc làm như vậy là không có trách nhiệm đối với con cái.
Dạy cách kiếm tiền là trách nhiệm của bậc cha mẹ, chứ không phải là kiếm tiền cho con.
Lúc Matthew đến New York để học, mẹ của ông có một dãy nhà trọ ở trung tâm chợ New York, lúc ấy ông hỏi mẹ, có thể cho ông vào đó ở không. Mẹ ông nói, con có thể ở, nhưng tiền thuê nhà thì một đồng cũng không thể thiếu. Sau việc đó, vì suy nghĩ của bản thân mình mà ông tự thấy hổ thẹn.
Con chúng tôi, hiện nay một đứa 12 tuổi, một đứa 14 tuổi, không có thói quen ngửa tay xin tiền. Ngoại trừ làm việc bếp núc kiếm được tiền, chúng đều có con đường phát tài riêng của mình.